Sân bay Sân bay là một cảng đi và đến của máy bay, nơi diễn ra cảnh chia ly và hội ngộ của bao nhiêu người, và cũng là nơi hội tụ những cảm xúc trái ngược: vui - buồn, yêu - ghét… Ở đó có mặt đủ mọi tầng lớp trong xã hội: từ tổng thống, bộ trưởng, quan khách, thương gia, nhân viên bình thường, du học sinh… và cả những nông dân đi … xuất khẩu lao động.
Chia ly Không ai ra đi mà không có mục đích. Đó có thể là mục đích cao cả như thiết lập quan hệ ngoại giao; cá nhân như tìm đối tác kinh doanh; dài hạn như đi du học; hay chung qui đơn giản là đi kiếm tiền…. Người đi thường có cảm giác háo hức, hồi hộp hướng về vùng đất mới, hoặc chuẩn bị đón nhận một cuộc sống khác trước … cũng có khi ra đi để trở về ngôi nhà cũ… Bên cạnh sự háo hức ấy là nỗi buồn khi phải xa những người thân, xa mảnh đất quen thuộc, hoặc xa những người vừa quen… Dẫu sao đó cũng chỉ là cảm xúc nhất thời. Khi máy bay vừa cất cánh, người lại quay về với những suy nghĩ và toan tính cho cuộc sống nơi bến đỗ, công việc làm ăn với đối tác mới, hoặc chuẩn bị cho những môn học đầy gian nan…
Người ra đi thường được chuẩn bị đồ đạc và dặn dò, nhắn nhủ bởi người tiễn. Người đi háo hức hồi hộp bao nhiêu thì người tiễn lại cảm thấy hụt hẫng, trống trải, thiếu vắng bấy nhiêu… Cảnh vật vẫn như thế, cuộc sống vẫn như thế nhưng người thì đã ra đi… Khi người đi hứng khởi chuẩn bị với cuộc sống mới thì người tiễn lại lo lắng cho ngày mai của người kia …
Đoàn tụ Ai ra đi cũng mong một ngày trở về hội ngộ. Sau những giờ bay tưởng chừng bất tận, chỉ cần máy bay vừa mới đáp xuống sân bay, người về như có cảm giác mình được trở lại quãng thời gian xưa…. Tâm trạng hồi hộp khi được đặt chân lên miền đất cũ, gặp lại những người thân thương. Đâu đó trong tâm trí tái hiện những khuôn mặt thân quen… Và tới lúc cánh cửa cuối cùng của sân bay khép lại sau lưng, khi hình ảnh của người thân hiện ra trước mặt thì cũng là lúc những giọt nước mắt sung sướng chợt lăn trên má… Hạnh phúc vì được gặp lại người thân, hạnh phúc vì được trở về miền đất yêu dấu… Hạnh phúc vì đoàn tụ xua tan đi bao mệt mỏi của những tháng ngày xa cách sống trong nỗi chờ mong …
Còn gì hạnh phúc hơn khi được hội ngộ với người mình yêu dấu? Người ở nhà luôn có cảm giác háo hức, hồi hộp và hạnh phúc khi đi đón người thân. Cuối cùng thì người ấy cũng về, cuộc sống sẽ trọn vẹn hơn, không còn những ngày chia cách, nhớ nhung… Không còn những cảm giác bồn chồn, lo lắng cho cuộc sống của người ấy tại miền đất xa…
Hic hic… những cảm xúc thăng trầm của người đi, người đến, người đưa, người đón, mình đều đã trải qua. Mình vốn không thích đến sân bay với tư cách là người tiễn hay người đi. Những cuộc chia ly đều không mang lại niềm vui cho dù mục đích có cao cả đến đâu. Tuy nhiên cảm giác đi đón người về thì thật thích. Hội ngộ luôn mang đến cho con người hạnh phúc mặc dù chưa chắc tương lai đã được như những gì dự định trước lúc ra đi …
"cảm giác đi đón người về thì thật thích. Hội ngộ luôn mang đến cho con người hạnh phúc": exactly. Minh ma nghe ai noi vay la minh goi ghem ve lien :D.
@MO: cảm ơn đại ca nhé, nhờ có đại ca mà e mới ngộ ra "điều giản dị: như thế đấy :P @Luckiestar: Thế thì gói ghém thôi, nhanh lên naooooooooooooooo @CX: nghe bài "điều giản dị" đi kưng :D @Ly: Uh, iem cũng sợ chị ạ,nhưng sợ khi phải ra đi hoặc đưa tiễn ai thôi, cảm giác trở về đoàn tụ happy lắm, iem cũng đang chờ mẹ con chị để hội ngộ đây :*
Hoa Hướng dương được ví như một loài hoa đẹp và kiêu hãnh bởi hoa luôn nhìn thẳng vào mặt trời chói chang. Đài hoa to, sắc vàng, cánh hoa rộng vừa phải đan xen vào nhau bao quanh nhụy có chứa rất nhiều phấn. Người yêu hoa bởi hoa đẹp, kiêu hãnh, còn côn trùng yêu hoa bởi phấn hoa rất thơm.
Dưới vòm trời trong xanh, bông hoa vươn lên rực rỡ trong nắng. Những chiếc lá xanh tỏa ra sum xuê cả một vùng rộng. Phía trong đám lá đó, thân cây cứng cáp đang ngày ngày giữ cho bông hoa - niềm tự hào - không bị đổ gập trong gió. Trong thân có một chất nhựa cần mẫn chạy dọc cơ thể để rồi uốn mình theo hướng thái dương, đưa hoa về phương của mặt trời rực lửa.
Hoa sinh ra là để kiêu hãnh. Đài hoa được kết chắc chắn với rất nhiều hạt ở bên trong. Hoa tự hào là ngay cả lúc tàn phai cũng được trọng dụng. Bởi thế, bất chấp nắng mưa, hoa chỉ nhìn về có một hướng.
Phía sau lưng hoa là những cành lá chắc chắn vươn ra đón gió và biến năng lượng ánh sáng thành chất dinh dưỡng; để rồi chuyển hóa thành một màu vàng tinh khiết với những hạt đen đen có ích cho đời. Côn trùng đến với hoa vì hoa cho nhiều phấn ngon. Người đến với hoa bởi hoa đẹp, hoa đáng yêu.
Hoa chỉ nhìn mặt trời nên không biết được những gì xảy ra trong bóng tối phía sau lưng. Ở phía đó, lá và cành đang ngày đêm tiếp sức cho hoa một cách âm thầm. Người tới thăm vườn hướng dương cũng chỉ chụp ảnh hoa thôi chứ ai chú ý gì tới những chiếc lá thô ráp kia? Hoa có hiểu nỗi cô đơn của lá không?
Lá và cành, những gì còn lại phía sau hoa vẫn ngày đêm âm thầm nuôi dưỡng để đứa con của họ trở nên đẹp đẽ, rực rỡ đáng yêu. Đó có phải là một sự hy sinh? Người đời cho rằng đấy chỉ là chức năng mà tạo hóa đã sinh ra cho muôn loài. Phải chăng cuộc sống sẽ không đẹp, thế giới sẽ không có những bông hoa đáng yêu như vậy nếu không có những sự hy sinh kia?
"Tôi chỉ có một mong muốn tột cùng, đó là ..." trở thành mặt trời, còn em là bông hoa hướng dương kia. Em sẽ chỉ nhìn tôi mà lơ hết tất cả các gã đàn ông khác. Hí hí.
Từ trong đất, những mầm xanh vươn lên dưới ánh nắng chói chang của cao nguyên. Nền đất đỏ bazan cằn cỗi bỗng trở nên ngôi nhà đáng yêu cho một thứ cây kỳ lạ - cây cà phê.
Bình minh mang đến cho muôn loài sự sống bằng ánh sáng của mặt trời ở cách đó rất xa. Phải vượt qua rất nhiều năm ánh sáng, thứ thuốc kỳ diệu kia mới tới được trái đất, mang lại cho hành tinh sự sống xanh tươi.
Cao nguyên lộng gió, ánh nắng chói chang. Một vùng rộng lớn chỉ có nắng và gió. Chỉ những cây mạnh khỏe mới có thể trụ lại trên miền đất này. Dường như cà phê được sinh ra để dành riêng cho nơi đây.
Nơi đồng bằng phì nhiêu giữa những con sông đầy ắp phù sa, cà phê xanh tươi lạ thường nhưng vị của nó cũng tỷ lệ theo chiều ngược lại. Có lẽ chỉ những nơi khó khăn, khô cằn và nắng nóng trên nền đất bazan tòan sỏi đá thì cà phê mới cho vị ngon mà thôi. Tất cả những khó khăn của cuộc sống dường như được dồn nén, kết tinh lại vào thứ hạt nhỏ bé nhưng đậm đà hương vị.
Uống cà phê, người không khỏi chạnh lòng nghĩ về cuộc đời. Vị đắng chát của cà phê không dễ gì làm người ta chấp nhận nó. Khi thưởng thức cà phê, người sành điệu thường nhấp từng ngụm nhỏ bằng đầu lưỡi rồi thưởng thức. Trong vị đắng chát của thứ nước màu đen kia là những hương thơm đặc biệt, phải uống lâu, uống nhiều mới có thể cảm nhận hết được. Cuộc sống là vậy, có đắng cay, gian truân thì hạnh phúc mới thật ngọt ngào, bền lâu.
Một sáng anh thức dậy, thấy trong mình có những đổi thay lớn lao. Dường như có một hạt giống mà em đã gieo trong tim anh mới ngày hôm qua thôi. Hạt giống đó đang dần dần nảy mầm và vươn lên trên con tim khô cằn. Anh nuôi dưỡng nó từng ngày, vui thích khi thấy những mầm xanh đâm chồi nảy lộc. Một ngày nào đó, anh mong hạt giống tình yêu kia sẽ mang đến hương vị ngọt ngào, thơm dịu trong trẻo...
Mỗi sáng anh lại uống cà phê và nghĩ đến em.
(Sưu tầm) (P/S: ko tìm được pix có cây cà phê, thôi thì post tạm cái này vậy)
@ A Long: bài này quá hay ý chứ, anh thích đọc những kiểu này thì bảo MA nghiền ngẫm sản xuất cho vài câu chuyện để đọc hi hi... @ CX: Mày bỏ rơi tao áh, có thể lắm :P
Câu chuyện thứ nhất Họ là đôi bạn học từ thời phổ thông... Có thể nói đó là một đôi Thanh mai trúc mã. Đấy là 1 tình yêu đẹp nhưng gặp phải nhiều thử thách và chông gai. Hơn 7 năm yêu nhau thì 6 năm họ phải sống xa nhau, có những lúc cô gái cảm thấy mệt mỏi vì phải chờ đợi. Những ngày nghỉ ngày lễ thấy người ta ai ai cũng có đôi, trong khi mình có mà vẫn cô đơn, cô không khỏi chạnh lòng. Tình yêu của họ nhiều lúc tưởng chừng như không thể vượt qua bởi sự ngăn cách của không gian và thời gian... Chính tình yêu của chàng trai đã giúp cô vượt qua tất cả... và cuối cùng họ có 1 Happy End, 1 đám cưới sẽ diễn ra trong một tương lai không xa... Chúc mừng hạnh phúc của họ!!!!
Câu chuyện thứ hai Họ cũng là đôi bạn học. Với nàng đây là mối tình đầu, một mối tình trong sáng. Họ quấn quít bên nhau trong suốt thời gian yêu nhau. họ không gặp phải trở ngại nào và luôn được sự ủng hộ của cả gia đình hai bên. Cả hai quyết định sau khi ra trường, ổn định việc làm và tổ chức đám cưới. Ai cũng nghĩ đó là 1 happy end, 1 kết thúc mà ai cũng mơ tới... Nhưng có ai biết đằng sau đám cưới là 1 sự đau khổ tột cùng của người con gái... Cảm thông và chia sẻ với nỗi đau của nàng!!!!
Câu chuyện thứ ba Trong câu chuyện này chỉ có 1 nhân vật, cô gái đang suy nghĩ về hai câu chuyện kia và băn khoăn cho câu chuyện của mình...
Câu chuyện thứ tư Nhân một ngày đẹp trời, ko có bão, ko có Ong chúa ở tổ, cô ong thợ ung dung lượn web, buôn dưa lê nhưng chưa bán dưa thối :P mặc dù còn cả đống việc chưa làm... nhưng vẫn dành chút time để cập nhật blog cho mọi người đỡ phàn nàn...
Câu chuyện thứ năm Tình hình là phải làm việc thôi ko Ong chúa về lại chỉ trích tùm lum, hẹn cả nhà vào một ngày đẹp trời khác e sẽ kể chuyện nữa nhé he he...
Mùa cưới, ai đã đến lúc mà đang chưa cưới thì sốt ruột. Dạo này mấy cô bạn học của em cũng bắt đầu ca ế rồi. Đời nó có duyên có số, sớm hơn chưa chắc đã tốt hơn chị nhỉ. Chậm mà chắc, gặp đúng đối tượng. Hê hê.
@luckiestar: khi nào có cái end thì cô gái sẽ viết câu chuyện của mình @Chi: mày tò mò quá, ko kể được chuyện này @ Hương: he he, cái tài này là học được từ hồi còn ở ATCL đấy