Thứ Sáu, 9 tháng 3, 2007
Vị Khách Tình Yêu
Một người phụ nữ bước ra ngoài và thấy ba ông già đang ngồi trước cổng nhà mình. Thấy không quen nên bà hỏi “Tôi không nghĩ là tôi quen các ông, nhưng chắc hẳn các ông đang đói. Mời các ông vào nhà ăn chút gì cho ấm bụng”.
- “Thế người đàn ông trong gia đình có nhà không?” - Họ hỏi.
- “Không, chồng tôi không có nhà” - Người phụ nữ trả lời.
- “Thế thì chúng tôi không vào nhà được”.
Vào buổi tối, khi chồng về, người phụ nữ kể mọi chuyện xảy ra ban ngày. Người chồng vội nói: “Hãy mời họ vào nhà đi, nói rằng anh đang có nhà”. Người phụ nữ lại chạy ra ngoài mời 3 ông già vào nhà.
Họ nói: “Chúng tôi không vào nhà cùng nhau đâu”.
Người phụ nữ thắc mắc: “Tại sao vậy?”.
Một ông lên tiếng: “Tên của ông ta là Giàu Sang” - Ông chỉ tay vào một người rồi chỉ sang người khác: “Còn ông này tên là Thành Công. Tôi tên là Tình Yêu. Bây giờ bà hãy bàn bạc với chồng xem muốn mời ai trong chúng tôi vào nhà”.
Người phụ nữ quay vào trong và nói với chồng. Người chồng hân hoan: “Ồ, tuyệt, hãy mời ngay ông Giàu Sang vào để cho nhà chúng ta được giàu sang”.
Người vợ không tán thành: “Mình à, sao chúng ta không mời ông Thành Công?”. Đứa con dâu đang nghe lỏm câu chuyện, liền chạy vào tham gia ý kiến: “Bố mẹ ơi, mời ông Tình Yêu có phải tốt hơn không. Nhà của chúng ta sẽ luôn tràn ngập tình yêu thương”.
“Hãy làm theo lời gợi ý của con, bà ra mời ông Tình Yêu vào” - Ông chồng nói với bà vợ.
Người phụ nữ ra ngoài và hỏi: “Ông nào là Tình Yêu ạ? Xin mời ông vào”.
Ông Tình Yêu đứng dậy và bước vào trong nhà. Hai người kia cũng đứng dậy đi theo. Ngạc nhiên, người phụ nữ hỏi ông Giàu Sang và Thành Công: “Tôi chỉ mời ông Tình yêu, tại sao hai ông lại vào theo?”.
Họ trả lời: “Nếu bà mời Giầu Sang hoặc Thành Công, thì hai người còn lại trong chúng tôi sẽ ở ngoài. Nhưng vì bà mời Tình Yêu, bất cứ nơi nào ông ta đi, chúng tôi cũng luôn đi cùng ông ấy. Ở đâu có tình yêu, ở đó có giàu sang và thành công!”.
Friday March 9, 2007 - 11:51am (ICT)
Posted by Lyly ::
23:28 ::
Can't see English? click here for Language Setting
0 Nhận xét:
Post a Comment
------------------♥-♥-♥------------------
Lời Hẹn Ước
Vào một buổi chiều đẹp trời chan hòa gió và nắng, chàng trai và cô gái đã vô tình gặp nhau khi đang cùng đi dạo trên hành lang ở một bệnh viện. Ngay từ giây phút đầu tiên ánh mắt họ chạm nhau, hai trái tim non trẻ bỗng chốc đập loạn nhịp, tiếng sét ái tình đến với họ trong một hoàn cảnh thật trớ trêu.
Cả hai cùng đang lâm bệnh nặng không có cách nào cứu chữa được. Họ đọc trong mắt nhau cả một sự tuyệt vọng vô bờ bến. Có lẽ vì cùng trong một hoàn cảnh nên dù chỉ mới nói chuyện nhưng dường như đã có cảm giác quen thuộc như hai người bạn đã quen từ lâu.
Và cũng từ đó, những ngày tháng ở trong bệnh viện họ như hai chiếc bóng không xa rời nhau, ngày ngày cùng nắm tay ngắm mặt trời mọc rồi chiều xuống ngắm cảnh hoàng hôn rực rỡ. Hai trái tim đang yêu như được tiếp thêm sức mạnh tràn ngập hạnh phúc và hy vọng, họ không còn cảm thấy bi quan và tuyệt vọng về cuộc sống nữa...
Cuối cùng cũng đến một ngày chàng trai và cô gái cùng được thông báo rằng bệnh tình của họ đã trở nên rất nguy kịch, không còn khả năng cứu chữa nữa, họ chỉ còn đếm sự sống bằng từng ngày từng giờ. Bệnh viện cũng bất lực trả họ lại về cho gia đình.
Đêm cuối cùng trong bệnh viện, họ cùng nắm chặt tay nhau không nỡ xa rời, cùng hẹn ước sẽ không bao giờ quên những ngày tháng khó quên ở đây và hẹn sẽ luôn viết thư cho nhau để duy trì liên lạc.
Đó là cách duy nhất để hai trái tim luôn được xích lại gần nhau và cả hai sẽ tiếp cho nhau thêm nghị lực để cùng chiến đấu với sự sống và cái chết đang gần kề. Họ nhìn vào mắt nhau tràn đầy niềm tin và hy vọng...
Cứ thế, ngày tháng chậm chạp trôi đi, những lá thư họ gửi cho nhau vẫn không hề vơi cạn. Từng dòng từng chữ đối với họ đáng quý biết chừng nào, họ động viên nhau, gửi đến nhau những lời yêu thương, hy vọng, những dự định của tương lai, những niềm mơ ước. Cả cô gái và chàng trai đều như quên đi nỗi đau đớn bệnh tật đem lại, họ sống trong hạnh phúc, lạc quan và niềm tin vô bờ...
Nhưng rồi ba tháng sau đó, bệnh tình của cô gái trong phút chốc trở nên nguy kịch, và cô đã lặng lẽ ra đi, trên tay cô nắm chặt lá thư của chàng trai, miệng cô vẫn đọng lại một nụ cười mãn nguyện:
"... Nếu phải đối diện với vận mệnh, đối diện cái chết, em hãy đừng sợ nhé! Hãy đừng lo lắng, đừng sợ hãi! Bởi vì vẫn còn có anh luôn ở bên em, vẫn còn rất nhiều người thương yêu em ở bên em, sẽ che chở cho em, và cùng em vượt qua những chặng đường khó khăn này. Hãy vững vàng lên! Đừng khóc, dù là địa ngục hay thiên đường, chúng mình sẽ không bao giờ xa rời...".
Mẹ của cô gái run rẩy cầm lá thư của chàng trai trên tay cô òa khóc. Bà biết cô đã ra đi rất thanh thản. Ngày thứ hai sau hôm cô gái mất, mẹ cô phát hiện thấy trong ngăn kéo bàn học của cô có một tập thư đã dán tem nhưng chưa gửi. Bức thư trên cùng viết: "Gửi cho mẹ".
Bà run run mở thư, đúng là nét chữ quen thuộc của con gái: "Mẹ thân yêu của con. Có lẽ đến lúc mẹ nhận được lá thư này thì con đã đi rất xa rồi. Nhưng con vẫn còn một tâm nguyện chưa hoàn thành được. Con đã có một lời hẹn ước với một người con trai là con sẽ cùng anh ấy chiến đấu với bệnh tật và cùng nhau vượt qua những ngày tháng cuối cùng này. Nhưng con biết con không thể thực hiện được lời hứa đó. Cho nên sau khi con đi rồi, mẹ hãy thay con tiếp tục gửi những lá thư này cho anh ấy, để anh ấy có thêm nghị lực mà tiếp tục sống, những lá thư này đối với anh ấy rất quan trọng, nó sẽ mang lại niềm tin cho anh ấy. Chỉ cần anh ấy biết con còn khỏe, anh ấy sẽ không từ bỏ con mà ra đi, sẽ còn tiếp tục chiến đấu, tiếp tục sống...".
Nhìn những dòng di thư cuối cùng của con gái, bà mẹ cô gái đã theo địa chỉ trên lá thư tìm đến nhà chàng trai. Vừa vào đến nhà, đập vào mắt bà là tấm di ảnh của chàng trai đặt trên bàn thờ. Trong phút chốc, bà cứ nhìn tấm ảnh đó đứng bất động tê dại.
Một lúc sau, một người phụ nữ bước ra, khuôn mặt tiều tụy khắc khổ, vẻ đau đớn vẫn chưa xóa hẳn trong ánh mắt vô hồn của bà, đó là mẹ của chàng trai. Bà cầm ra một tập thư dày đưa cho mẹ của cô gái: "Đây là những bức thư con trai tôi để lại, nó đã mất cách đây một tháng. Nhưng nó vẫn nói với tôi nó còn có một người con gái cùng cảnh ngộ đang đợi thư nó từng ngày, vẫn đang cần nó tiếp thêm nghị lực để tiếp tục sống. Cho nên những ngày tháng qua, mỗi tuần tôi vẫn thay nó gửi một bức thư đi cho cô gái đó...".
Nói đến đây, mẹ của chàng trai lại nức nở òa khóc. Mẹ cô gái hai mắt cũng ướt sũng từ độ nào, bà nhẹ nhàng tiến lại choàng tay ôm mẹ chàng trai vào lòng, nghẹn ngào nói: "Bà yên tâm, rồi chúng nó sẽ được gặp nhau trên thiên đường như đúng lời hẹn ước...".
Friday March 9, 2007 - 10:54am (ICT) Comments
Friday March 9, 2007 - 08:11pm (MSK)
Posted by Lyly ::
20:30 ::
Can't see English? click here for Language Setting
0 Nhận xét:
Post a Comment
------------------♥-♥-♥------------------
Comments
Chuc may 1 ngay nao do ko xa cung se moi dc ca 3 "vi khach" nay vao nha!
Friday March 9, 2007 - 08:06pm (MSK)
Cam on may, tao cung hy vong 1 ngay nao do ca 3 vi khach se vao nha cua tat ca moi nguoi!!!
Saturday March 10, 2007 - 07:50pm (ICT)
ngại đọc truyện T_T mai ra HN kể lại cho anh nghe :D
Sunday March 18, 2007 - 03:13am (ICT)
áy náy nên ngồi đọc ..... Nếu là mình mình cũng gọi ông Tình Yêu vào ... ko phải vì biết 2 ông kia sẽ vào đâu, chỉ cần 1 ông Tình Yêu vào là đủ, các cái kia tự mình làm được, đúng ko em ...
Sunday March 18, 2007 - 03:18am (ICT)